Nỗi cay đắng của nữ phạm nhân buôn ma túy…

Ở cái tuổi hơn 70, nữ phạm nhân Phạm Thị Nghĩa, quê Nam Định, dằn vặt vì bị con khước từ. Bắt đầu câu chuyện bằng những tiếng nấc nghẹn, bà nói, không ngờ có ngày hôm nay….

Loading...

Cất giọng u buồn, bà kể, thuở cơ hàn, chồng đạp xích lô, bà thì bán hoa quả rong. Cuộc sống thiếu thốn đủ đường nhưng nhà luôn rộn tiếng cười.

Ngày ngày, bên bữa cơm đạm bạc nhưng chẳng ai thấy khổ sở. Bận rộn với cuộc sống mưu sinh để nuôi 3 con khôn lớn, vợ chồng bà Nghĩa không có nhiều thời gian để quản lý con.

Rồi hai người con trai của bà lần lượt dính nghiện ma túy. Nhà nghèo, chẳng có gì có thể mang đi bán, con bà Nghĩa tham gia vào việc mua đi bán lại ma túy để có tiền thỏa mãn cơn nghiện.

Năm lần bảy lượt đưa các con đi cai nghiện, bao nhiêu nước mắt đã rơi, bao nhiêu lời khuyên răn nhắn nhủ, nhưng rồi các con bà Nghĩa đã không thể nói lời cự tuyệt với “nàng tiên nâu”.

Nhìn những đứa con khổ sở, bà Nghĩa không đành lòng. Thân già, người phụ nữ này phải oằn mình, tìm đủ phương cách kiếm tiền.


“Chỉ tội cái thân tôi, già rồi vẫn không được yên”, bà Nghĩa nói. Trong khi đó, không dạy được con, chán cảnh gia đình, chồng bà Nghĩa tìm đến rượu để giải sầu. Vậy là, bao nhiêu gánh nặng gia đình đều đè nặng lên vai bà Nghĩa.

Phạm nhân Nghĩa buồn rầu kể về mình.

Những đồng tiền lẻ từ gánh hoa quả rong, tiền lương ít ỏi từ việc nhận trông trẻ và làm giúp việc không đủ để lo cho đại gia đình, cuối cùng bà Nghĩa cạn nghĩ, lao vào con đường mua bán ma túy.

Như lời nữ phạm nhân, lúc đầu, bà sợ lắm. Nhưng rồi bí quá mà bà “nhắm mắt làm liều”. Để rồi vì sự manh động ấy mà giờ bà phải trả giá.

Bà Nghĩa bị CA bắt quả tang khi đang vận chuyển 1 cây heroin. Ngót 70 tuổi, bà Nghĩa phải nhận mức án 16 năm 6 tháng tù về tội “Mua bán trái phép chất ma túy”.



Đã hơn 8 năm thụ án tại trại giam Ninh Khánh, ngần ấy thời gian chồng, các con, các cháu bà Nghĩa chưa một lần đến thăm nuôi. Nhắc tới gia đình, nữ phạm nhân 70 tuổi không cầm được nước mắt. Bà Nghĩa nghẹn ngào nói: “Tôi có chồng, ba con, 5 đứa cháu. Đứa lớn vẫn đang ở tù, hai đứa ở nhà thì làm đơn từ mẹ, ra tòa tôi mới biết điều đó”.

Nhớ lại ngày hầu tòa, bà Nghĩa cho hay, hôm đó bà mỏi mắt tìm chồng, tìm con, nhưng không thấy ai cả. Phiên xử ngày hôm ấy, bà chỉ mong được trông thấy bóng dáng người thân.

Nhưng rồi bà đã phải chịu cú trời giáng khi tòa cho biết, 2 đứa con của bà ta đã làm đơn xin không nhận mẹ. Nghe tòa công bố những điều cay đắng đó, tai bà ù đi, mắt nhòa lệ. Bà không muốn tin vào những gì mình vừa được nghe thấy.

Kể từ đó đến nay, các con bà chưa một lần tới thăm hay viết một dòng thư động viên mẹ. Ở trại, bà Nghĩa thường xuyên phải “làm bạn” với trạm xá vì sức khỏe yếu. Rất may bà luôn được cán bộ trại giam động viên an ủi.

Mỗi dịp lễ, Tết, thấy các bạn tù được gia đình đến thăm nuôi, bà Nghĩa lại tủi thân. Những lúc như vậy, nữ phạm nhân 70 tuổi chỉ biết nuốt nước mắt vào trong.

Dù ngày về với mình là quá xa xôi nhưng người phụ nữ này không buông bỏ. Bà Nghĩa đang tập trung cải tạo tốt để vơi đi nỗi dằn vặt tội lỗi.


“Tôi bằng này tuổi rồi, có ăn cũng chẳng đáng bao nhiêu, cơm trại nuôi không ăn hết, chỉ thèm được nghe một tiếng gọi bà, gọi mẹ. Tôi dằn vặt lắm, chỉ vì một phút nảy lòng tham mà dính vào ma túy và giờ phải hứng chịu kết cục cay đắng này. Tôi mong, đừng ai dính vào ma túy như tôi…” – lời bà Nghĩa khiến PV cảm thấy chạnh lòng trước khi rời trại giam Ninh Khánh.

Theo (phapluatxahoi.vn)

Loading...


TOP