[Thơ] Quê tôi An Lãng

Đất này ngày trước bỏ hoang
Người xưa khai phá lập làng ở đây
Bỏ bao công sức dựng xây
Làng tên An Lãng từ đây hình thành
Cánh đồng ngoài bãi thêm xanh
Lúa, ngô, khoai, lạc, dưa, hành mọc lên
Nhân dân tưởng nhớ dựng đền
Nhớ ơn công đức bề trên lập làng
Từ khi lũ Nhật ác sang
Thi hành chính sách ngang tàng hại dân
Thuế nhà rồi đến thuế thân
Thóc phải nộp đủ số cân định kỳ
Trồng đay lấy sợi may bì
Đại dịch chết đói cũng vì trồng đay
Nhân dân An Lãng thương thay
Số hộ chết đói ngày ngày nhiều thêm
Ngọn lửa căm phẫn bùng lên
Cả làng đánh giặc mang tên đồng bào
Trải bao năm tháng cực lao
Bố đi bộ đội đào hào đánh Tây
Mẹ hậu phương chắc tay cày
Mũ rơm con đội dưới ngày bão bom
Mẹ già nước mắt đưa con
Mong tin thắng trận gầy hom cả người
Nước mắt đổi lấy nụ cười
Anh hùng liệt sĩ đời đời khắc sâu
An Lãng kí ức trong đầu
Những người xa xứ nơi đâu tìm về
Ngô, lạc, đậu khắp triền đê
Đâu đây thoang thoảng vị quê mặn nồng
Phù sa bồi đắp con sông
Ninh Cơ lòng mẹ sông Hồng bao quanh
Hàng tre bờ bãi mãi xanh
Anh, nàng hò hẹn trăng thanh gửi tình
Về làng An Lãng đẹp xinh
Thì mới cảm nhận quê mình khang trang
Đường bê tông hóa khắp làng
An ninh, kinh tế vững vàng hơn xưa
Đò qua Hành Thiện đón đưa
Những người khách lạ sớm trưa qua làng
Nếu ai lỡ chuyến sang ngang
Chưa sang An Lãng chưa mang quà về
Lạc, khoai đặc sản chân quê
Tình người nơi ấy tràn trề ai ơi
An Lãng nơi ấy tuyệt vời
Cuộc sống lao động chẳng ngơi lúc nào
Chẳng ai giải thích tại sao
Nó là cuộc sống phải lao mà làm
Tuổi già sức yếu vẫn ham
Làm vài ba mảnh chẳng tham tí gì
Nghề nông đâu có được đi
Cả năm chỉ có mấy phi thóc đầy
Biết bao nhiêu việc phải xoay
Nào tiền con học bừa cày thuế thu
Con ơi ! hãy nhớ lời u
Lấy chồng An Lãng ngủ mau còn làm
Dù dân An Lãng có tham
Chỉ do hoàn cảnh mới ham làm nhiều
Không làm có đấy mà tiêu
Lao động chân chính là điều vinh quang
Làm cho An Lãng khang trang
Như bao làng khác đàng hoàng hơn xưa
1



TOP