[Thơ] Quất Lâm vẫy gọi

[Thơ] Quất Lâm vẫy gọi

Anh về Thành Nam, nhớ ghé xuống biển Đông

Ngắm làn nước xanh với bờ cát trắng

Đất với người quê em thương lắm

Đến một lần sẽ chẳng thể nào quên…

Quê hương em, cửa Hà Lạn mông mênh

Hòa nước sông Ninh, sông Hồng, sông Đáy

Nam Định yêu thương tự hào lắm đấy

Có Thị trấn dịu dàng tha thiết gọi Quất Lâm!

Biển khơi xa trùng dương sóng bạc

Quất Lâm quê em bát ngát nước mây trời

Cánh buồm xôn xao trong tiếng hát

Quất Lâm yêu thương thắm thiết cánh chim vui…

Quê hương em có lúa vàng, muối trắng

Ánh bình minh hồng nhuốm tít tắp trùng khơi

Xóm nghèo xưa, nay tươi màu phố mới

Xinh đẹp mặn mà, yêu lắm Quất Lâm ơi!

… Bãi hoang xưa, nay thành khu du lịch

Ruộng bạc màu, nay chuyển vụ thâm canh

Phố mới soi mình bên biển biếc

Say đắm lòng khi em sánh vai anh!

Đất nơi đây dạt dào vị ngọt

Dưa hấu, rau xanh, củ cải ngọt như đường

Hương vị quê nhà với tình em lưu luyến

Mai anh về, nỗi nhớ có bâng khuâng?

Đời đổi mới, muôn phương gần gũi lại

Bạn năm châu nhớ điểm hẹn cùng về

Quất Lâm ơi biển gọi thật diệu kỳ

Như lời yêu tự trái tim tìm đến…

Anh về cùng em vui đùa trên sóng biển

Về cùng em vui chài lưới tháng ngày…

Ly rượu nồng tình lứa đôi chan chứa

Đời cần lao bên mái ấm đắm say!

Ôi, đẹp lắm! Quất Lâm ta yêu lắm

Phố biển nơi đây có nắng sớm sương chiều

Anh về cùng em như lời ta hò hẹn

Xứ sở thanh bình tha thiết một tình yêu!

Quất Lâm, Tháng 10 năm 2009
Phạm Quốc khánh

Quất lâm kính chào quý khách

Loading...


TOP