[Thơ] Hát Chèo – Một nét văn hóa mặn mà Thành Nam.

Quê tôi chẳng có câu hò.
Cũng không quan họ người ơi đừng về.
Biết đâu ví dặm người đi.
Chỉ có chèo cổ í ì i thôi.
Hát rằng từ thuở xa xôi…
Quan âm thị kính oan rồi người ơi!
Thị Mầu tình tứ lả lơi.
Má đào yếm thắm gọi mời ni cô.
Mắt này lúng liếng đong đưa…
Có tình!Nên vãng cảnh chùa ai hay?
Chiếu chèo diễn một cảnh này!
Đã ghi dấu ấn từ rày về sau.
Văn chương tuồng cổ thi nhau…
Khó lòng diễn tả Thị Mầu hay hơn.
Điệu chèo lả lướt dỗi hờn.
Đã ôm trọn cả yêu thương quê nhà.
Hát chèo nghệ thuật dân ca.
Một nét văn hóa mặn mà Thành Nam.
Có nơi nào diễn hay hơn?
Thị Mầu Thị Kính dỗi hờn ngày xưa…
Chiếu chèo thương nhớ đò đưa…
Câu quan họ đợi ầu ơ…mỗi vùng.
Đều là di sản cha ông.
Từ trong máu thịt Lạc Hồng người ơi!
Dù đi xa bốn phương trời.
Xin đừng quên nhé người ơi quê nhà.
Mỗi miền một điệu dân ca
Làm nên văn hóa mặn mà nước non.
Tác giả: Phương Thụ 9/2016 gửi Tintucnamdinh.vn

1



TOP