[THƠ] BỮA CƠM CHIỀU

BỮA CƠM CHIỀU

Hết Tết rồi nhà cửa thấy đìu hiu

Nhà u ám nhìn cô liêu đến lạ

Ăn tết xong mỗi đứa đi mỗi ngả

Vãn xuân rồi nghe lạnh giá chiều hôm

Hai ông bà vẫn ngồi đó ăn cơm

Bà thương ông cố đơm đầy cho nóng

Thế nhưng ông vẫn thẫn thờ trông ngóng

Mắt đượm buồn nhìn vô vọng xa xăm

– Cơm xới rồi sao ông lại không ăn

Để lâu nguội hạt khô cằn khó nuốt

Nhẹ mỉm cười ông thở dài rồi ước

Giá lúc này chúng nó được ở đây

Thì nhà mình sẽ vui vẻ tối ngày

Chứ không buồn như thế này bà ạ

Cũng chỉ vì gia đình mình vất vả

Vì đồng tiền chúng nó phải làm xa

– Rồi cuối năm chúng nó lại về nhà

Tới lúc đó gia đình ta ấm áp

Nhẹ thở dài ông mỉm cười rồi đáp

Liệu chúng mình còn sống được bao lâu ?

Biết bao giờ mình đông đủ bên nhau

Để cuộc sống tăng thêm màu hạnh phúc

Bà hiểu ý khéo léo rồi khẽ giục

Cầm bát cơm khẽ múc vội muỗng canh

Ông ăn đi cho cơm dẻo ngọt lành

Ăn thật nhiều rồi nhanh tôi còn dọn

Một niềm vui giản đơn mà chưa trọn

Để giờ đây vang vọng tiếng thở dài…!!!
————————————————
http://tintucnamdinh.vn/
#namdinh #tintucnamdinh

Loading...


TOP