Nam Định: Bố chết, mẹ ung thư di căn, 2 anh em sinh đôi nhường nhau đi học

Bố chết khi các em mới lên 3, gần đây mẹ lại phát hiện căn bệnh ung thư vú đã di căn khiến hai anh em không biết bấu víu vào ai để được tiếp tục tới trường.

thiet ke web nam dinh, thiết kế web nam định

Hai cậu bé đáng thương đó là Phạm Văn Lân và Phạm Văn Trung (hiện đang là học sinh lớp 9A- Trường THCS xã Hải Tân, huyện Hải Hậu, tỉnh Nam Định) mà chúng tôi đã trở về thăm theo địa chỉ của lá đơn cầu cứu do cô giáo chủ nhiệm Trần Thị Quỳnh Phương viết.

Trong lòng ngổn ngang những điều lo lắng, nhìn hai học sinh của mình, chị Phương bộc bạch:

“Hai anh em Lân và Trung đều là những học sinh giỏi của trường. Hoàn cảnh của các em rất đáng thương vì bố thì chết lâu lắm rồi, còn một mình mẹ chăm sóc các em thì mẹ cũng mới phát hiện ung thư. Hai em có nói chuyện với tôi để xin một trong hai nghỉ học, vừa để giảm chi phí, vừa lại muốn ở nhà chăm mẹ vì bà ngoại đã già yếu lắm rồi. Đúng là khi nghe tâm sự của các em, tôi không sao cầm lòng được, thương học trò của mình quá nhưng lại không thể giúp được nhiều cho các em”.

Hai anh em sinh đôi Lân, Trung mất bố từ khi các em mới 3 tuổi.

Mẹ của các em lại mới phát hiện ung thư vú đã di căn.

Hiểu được những trăn trở của cô giáo Phương, chúng tôi trở về thăm gia đình khi hai anh em Lân, Trung đang chăm mẹ.

Phát hiện ung thư vú đã di căn khiến cho chị Huê yếu nhiều đến suy kiệt, không thể đứng dậy đi lại được. Ở phía bụng vẫn còn đeo lủng lẳng ống dịch nên chị chỉ có thể khẽ xoay mình hay phải nhờ đến cả 2 con đỡ mới ngồi dậy được một chút cho đỡ mỏi lưng rồi lại nằm xuống.


Nghẹn lại, chị bảo: “Giờ mình nằm đây, đau thì đau lắm rồi nhưng nhìn hai đứa xót ruột lắm em ạ. Các con đã thiệt thòi vì bố chết sớm, giờ mẹ lại bệnh tật thế này nên tương lai không biết trông vào ai nữa”.

Bà ngoại của các em nay đã ngoài 80 tuổi không biết làm gì để cứu con gái.

Từ ngày ở viện về, chị Huê yếu nhiều và luôn phải đeo ống dẫn dịch ra.

Nghe con gái tâm sự, bà ngoại các em nay đã ngoài 80 tuổi, hom hem cho biết thêm, con rể là Phạm Văn Thắng bị tai nạn mất từ năm 2006 (khi đó Lân và Trung chưa được 3 tuổi). Kể từ đó đến nay đã 12 năm, một mình con gái ở vậy làm đủ các nghề để nuôi các con cho dù cũng nhiều người động viên chị đi bước nữa.

Thương mẹ nên hai cháu Lân, Trung ngoan ngoãn và luôn cố gắng học, tuyệt nhiên không bao giờ đòi hỏi hay làm điều gì khiến bà và mẹ không vui.

Nói rồi bà lại chỉ cho chúng tôi vị trí một góc tường nơi treo những tờ giấy khen của cả hai anh em khiến ai cũng nghẹn lòng.



Từ ngày mẹ bệnh, Lân và Trung cứ thay phiên nhau túc trực ở bên để lấy cho mẹ cốc nước hay đơn giản chỉ là trò chuyện để mẹ quên đi cơn đau. Bố mất rồi, các em chỉ còn mẹ, vậy mà giờ ông trời cũng nhẫn tâm muốn cướp đi nốt mẹ của các em.

Bà thương con gái sớm mất chồng, phải vất vả chăm 2 con trai, nay lại mắc bệnh hiểm nghèo.

Con gái bệnh, bà lại lo cho việc học của hai cháu.

“Con bảo mẹ đau thì mẹ cứ khóc đi, nhưng mẹ cứ chịu một mình vậy cô ạ. Hai anh em con không cho mẹ chết đâu, mẹ phải sống với chúng con, chúng con mất bố rồi, chỉ còn mẹ thôi cô ơi” – Lân vừa khóc, vừa tâm sự với chúng tôi khi hai hàng nước mắt của mẹ cũng đã ướt đẫm gối.

Nói về việc học tập của hai anh em, Lân cũng cho biết em sẽ nghỉ học để nhường cho em Trung đến trường nhưng bà ngoại và cô giáo không đồng ý.

Bản thân chị Huê cũng cầu xin sự giúp đỡ: “Dù chị có mệnh hệ gì thì chỉ mong các con tiếp tục được đến trường, có như vậy thì dù ở bất cứ đâu chị cũng an lòng” – Chị nói với chúng tôi trong nghẹn ngào nước mắt.

Căn bệnh của chị Huê đã ở giai đoạn nặng, không biết rồi tương lai chị sẽ đi được đến đâu nữa. Chỉ biết rằng hiện tại, hai cậu bé Lân, Trung đã đi gõ cửa các nơi để cầu xin sự giúp đỡ cứu sống mẹ, còn mẹ thì chỉ trăn trở việc học cho các con, còn tính mạng mình không màng tới.

Nhìn mẹ, cả hai anh em đều bật khóc với lời cầu cứu khẩn cấp một lần nữa với chúng tôi: “Con xin các cô, các chú cứu mẹ của con”.


Theo Dân Trí

Loading...


TOP